NỖ LỰC TOÀN CẦU ĐỂ HỖ TRỢ FUKUSHIMA VÀ CẢNH BÁO CỦA MỘT CHUYÊN GIA HẢI DƯƠNG HỌC

Nỗ lực toàn cầu
Trang tin VOA cho biết. Công ty Điện lực Tokyo đã đặt mua tại Hoa Kỳ 2 máy bơm cao áp lớn nhất thế giới do công ty Putzmeister của Đức chế tạo với giá 1,8 triệu USD mỗi chiếc.
Đó là loại máy bơm cao áp, có cần phun vươn cao đến 70m, được sử dụng để phun bê tông tại các dự án xây dựng cao tầng ở Hoa Kỳ. Chúng được khẩn cấp để chở đến Fukushima bằng máy bay Antonov – loại máy bay vận tải lớn nhất thế giới của Nga. Theo dự tính, trong 2 ngày 11 và 12/04, hai máy bơm này sẽ đến nơi.
VOA còn lưu ý rằng máy bơm cao áp của hãng Putzmeister cũng đã được sử dụng để bơm bê tông chôn lò phản ứng bị sự cố tại Chernobul. Họ cũng thông báo là hiện có một máy bơm cao áp với cần phun cao 58m do hãng này chế tạo đang tham gia cứu trợ tại Fukushima. Vậy chiếc máy bơm này là của ai và tại sao đã kịp thời có mặt?
Trang tin Mayxaydung.vn cho biết, đó là máy bơm cao áp do Công ty Sông Đà_ Việt Đức đặt mua và vào thời điểm xảy ra động đất thì tàu chở máy đang chuẩn bị rời cảng Yokohama để về Việt Nam. Nhận được yêu cầu giúp đỡ, Sông Đà_Việt Đức đã đồng ý giao máy cho Nhật sử dụng. Và từ ngày 22/03, máy bơm cao áp của Sông Đà_Việt Đức đã liên tục phun nước làm lạnh lò phản ứng số 4 với lưu lượng 150 tấn/giờ.
Ngài K. Blickle – Giám đốc hãng Putzmeister đã nhận định một cách xác đáng rằng những hoạt động nêu trên là “nỗ lực toàn cầu” để hỗ trợ Fukushima khắc phục sự cố.
Trong nỗ lực toàn cầu đó, người Việt Nam chúng ta đã hành động sớm hơn Mỹ và Nga đến 20 ngày và có quyền tự hào. Quả vậy, ngày 25/03, Chính phủ Nhật đã chính thức gửi lời cám ơn đến Sông Đà _Việt Đức vì sự giúp đỡ kịp thời và hiệu quả.
Cảnh báo của chuyên gia hải dương học
Cả thế giới đã nỗ lực, nhưng rất đáng tiếc là những cảnh báo của các chuyên gia nguyên tử của Nga rằng “Đã có thể tránh khỏi kết cục tệ hại nhất, thế nhưng họ (người Nhật) đã chậm trễ” (xem bài Tổng hợp những trang tin của Nga về thảm hoạ Fukushima) đang được cụ thể hoá bằng những thông tin ngày càng đáng lo ngại hơn.
Từ ngày 29/03 Cơ quan quản lý biển và khí quyển Mỹ (NOAA) và tất cả các hãng thông tấn lớn như CNN, NBC, BBC ... đã liên tục thông báo nước chứa phóng xạ đã rỉ qua các vết nứt của thành lò phản ứng số 2 chảy ra biển.
BBC cho biết vào ngày 31/03 người ta đã xác định được nồng độ Iodine 131 vượt quá mức cho phép 1.850 lần trong mẫu nước số 1, ở cách bờ biển 300m. Đã phát hiện được Iodine 131 cách Fukushima 16 km về phía Nam và như vậy, nước nhiễm phóng xạ đã bắt đầu xâm nhập vào hải lưu lạnh Oyashio. Iodine 131 có tuổi thọ tương đối ngắn (chu kỳ bán phân rã là 8 ngày) vì vậy không nguy hiểm lắm cho con người và biển. Thế còn những nguyên tố phóng xạ khác, chẳng hạn Plutonium?
Hiện chưa có thông tin cần thiết về các nguyên tố phóng xạ có tuổi thọ dài. Tuy nhiên, tình hình không mấy khả quan. Cho đến ngày 02/04 người Nhật vẫn chưa thành công trong việc hàn vết nứt trên thành lò số 2 và nói chung những cố gắng chế ngự thảm hoạ vẫn chưa mang lại kết quả như mong đợi. Phát ngôn viên Hidehiko Nishiyama của Cơ quan An toàn Hạt nhân Nhật Bản đã thông báo với báo chí rằng nước nhiễm phóng xạ có thể đã rò rỉ vào Thái Bình Dương từ một vết nứt rộng 20 centimét tại thành hồ bảo trì nằm ở rìa khu nhà máy.
Trước những dữ kiện trên, với tư cách là một chuyên gia hải dương học tôi xin được phép cảnh báo một nguy cơ mới xuất hiện và có thể nguy hiểm hơn nhiều so với Chernobul, đó là NGUY CƠ PHÁT TÁN PHÓNG XẠ BẰNG HẢI LƯU.
|
Sơ đồ hải lưu Bắc Thái Bình Dương
|
Căn cứ sơ đồ hải lưu Bắc Thái Bình Dương (hình vẽ kèm theo), nước nhiễm phóng xạ sẽ theo hải lưu lạnh Oyashima di chuyển về phía Đông Nam Fukushima và sau khoảng 1 tuần sẽ hoà trộn vào hải lưu Kuroshio. Khoảng 20 tháng sau (tháng 12/2013), nước nhiễm phóng xạ thông qua các hải lưu Bắc Thái Bình Dương, California và Bắc Xích Đạo hoàn thành một vòng tuần hoàn kín và hội nhập trở lại vào hải lưu Kuroshio ở ngoài khơi Philippines.
Dưới tác dụng của gió mùa Đông Bắc một bộ phận của hải lưu Kuroshio tách ra và mang nước nhiễm phóng xạ qua eo biển Luzon vào biển Đông. Tiếp đó, dòng chảy lớn Bắc Nam mang nó đến vùng biển Việt Nam và men bờ xâm nhập xa hơn về phía Nam.
Vấn đề được đặt ra là hệ số khuếch tán trong nước biển nhỏ hơn nhiều so với trong khí quyển (khoảng 1.000 lần). Bởi vậy trong điều kiện thích hợp, chất phóng xạ có thể được gom lại tại trục của các hải lưu và được chúng mang đi rất xa mà không bị pha loãng dưới ngưỡng gây tác hại. Bằng chứng cho hiện tượng vừa nêu là sự hiện diện của vết rác lớn Thái Bình Dương (Great Pacific Garbage Path, NOAA, 1988). Như vậy, trong trường hợp Fukushima, nhân loại phải đối mặt với một nguy cơ phát tán phóng xạ chưa được nghiên cứu kỹ, phức tạp hơn và có thể nguy hiểm hơn nguy cơ phát tán bằng gió như trong vụ Chernobul.
Để đối mặt với nguy cơ mới này, một lần nữa cần có sự nỗ lực toàn cầu. Một trong những nỗ lực cần được thực hiện ngay, đó là huy động những thành phần thích hợp của hệ thống quan trắc biển toàn cầu (GOOS – Global Oceanographic Observation System) sẵn có để thiết lập hệ thống quan trắc và cảnh báo phát tán phóng xạ bằng hải lưu.
Nguy cơ rồi sẽ qua đi. Nhưng những bước tiến đáng kể trong sự hiểu biết Thái Bình Dương, đặc biệt là hệ thống hải lưu của nó, mà nhân loại đã đạt được thông qua nỗ lực toàn cầu để quan trắc và cảnh báo phát tán phóng xạ bằng dòng chảy biển thì chắc chắn sẽ còn mãi. Và đó chính là lợi ích vĩnh viễn.
Hà Nội 04/04/2011
PGS. TS. Hoàng Xuân Nhuận.
TỔNG HỢP CÁC TRANG TIN CỦA NGA VỀ THẢM HOẠ FUKUSHIMA
Theo tờ Haaret của Israel, người Nhật đã xây dựng nhà máy điện nguyên tử Fukushima theo tiêu chuẩn an toàn động đất cao nhất. Nhưng mà họ đã quên bảo vệ nhà máy khỏi sóng thần. Thế là sóng thần phá huỷ hệ thống làm lạnh các lò phản ứng hạt nhân và thảm hoạ công nghệ đã xẩy ra.
Khởi đầu là các vụ nổ khí hydro, tại các lò phản ứng số 1, 3, 2. sau đó là đến lò số 4 là nơi tàng trữ nhiên liệu hạt nhân đã qua sử dụng. Ngoài ra nhiệt độ tại các lò số 5 và 6 đã tăng theo chu kỳ. Từ các khe nứt, hơi nước chứa phóng xa bắt đầu thoát ra....
Tôi đã nhẹ cả người khi hãng tin Kyodo cho biết rằng, ông Iokio Edano, Thư ký của Chính phủ Nhật, đã tuyên bố là nhiệm vụ làm lạnh các lò phản ứng số 1, 2 và 3 của nhà máy Fukushima I được tiến hành một cách khả quan.
Thế nhưng , trang tin RIA Novosti đã dội ngay một gáo nước lạnh: Mặc dù ngài Iukio Edano tuyên bố là công việc làm lạnh nhà máy điện bị tạm dừng là vì thời tiết không thuận lợi nên các máy bay lên thẳng không thể tiếp tục dội nước làm lạnh. Thế nhưng theo phỏng đoán thì lý do thật lại là cường độ phóng xạ bên trên các lò phản ứng quá cao.
Thông tin từ các trang Pravda và Isvestia thì chi tiết hơn và đáng lo ngại hơn.
Tình hình đã xấu đi: Theo những thông báo mới nhất, nhiệt độ tại các lò phản ứng số 5 và 6 tiếp tục tăng cao và người ta đã phát hiện trên thành của lò số 4 hai lỗ thủng. Lớp vỏ bảo vệ tại lò số 2 đã bị nứt và các hạt nhân nặng có thể qua đó thoát ra ngoài. Ngài Andre Clode Lacoste – Cơ quan an toàn hạt nhân của Pháp đã tuyên bố thùng đựng phế thải phóng xạ của lò số 2 không còn kín nữa. Thế nhưng điều khủng khiếp nhất mà chuyên gia này đã nói ra, vào chiều thứ ba 15/03 đó là thảm hoạ tại Fukushima đã đạt đến cấp độ 6, mà như ta biết cấp độ cao nhất là cấp độ 7 và đó là Chernobul.
Không chỉ vậy, mặc dù các nguồn tin không nhất quán với nhau thế nhưng có thể nhận định rằng vào buổi chiều ngày thứ ba thì các thanh nhiên liệu hạt nhân trong 3 lò phản ứng đã bị chảy. Dân chúng tại Tokyo đã phải trú ẩn trong nhà và theo dõi phóng xạ bằng máy đếm Geizer, tuy nhiên việc sơ tán dân chúng khỏi thủ đô chưa được tính đến.
Các chuyên gia Nga từ "ROSATOM" đã sẳn sàng trợ giúp láng giềng. Theo Kirienko (phó TTg Nga?) “Trên máy bay của Bộ Các tình trạng khẩn cấp (MTrS) là 2 chuyên gia hạt nhân tầm cỡ thế giới và có kinh nghiệm khắc phục thảm hoạ Chernobul”. Phụ trách đôi đặc nhiệm là Vladimir Asmolov Phó giám đốc ROSATOM và là người đã trải qua từ đầu đến cuối thảm hoạ Chernobul. Thế nhưng họ phải tạm thời lưu lại Khabarovsk mà chưa rõ lý do từ phía Nhật Bản.
Các chuyên gia Nga đều thống nhất ý kiến rằng, người Nhật đã mất tinh thần vào lúc đầu và hành xử thiếu khôn ngoan trong việc khắc phục sự cố hạt nhân. Cần phải xả ngay hơi nước chứa phóng xạ và dập tắt lò phản ứng càng nhanh càng tốt. Đã có thể tránh khỏi kết cục tệ hại nhất thế nhưng họ đã chậm trễ và chờ đợi theo đúng triết lý Phương Đông “Đi đâu mà vội mà vàng mà vấp phải đá mà quàng phải dây” thế nhưng cả Lão Tử và Khổng Tử đều chưa từng làm việc tại nhà máy điện hạt nhân. Bởi thế, những người Nhật rất am tường về kỹ thuật, bình tĩnh và bảo thủ hoá ra là chưa sẳn sàng đối mặt với thảm hoạ công nghệ.
Chernobul đã nâng an toàn năng lượng hạt nhân lên một tầm cao cơ bản mới. Fukushima chắc chắn sẽ nâng nó lên cao hơn. Tuy nhiên vấn để chuẩn bị cho con người đối mặt với thảm hoạ công nghệ như thế nào thì vẫn còn đó. Thời xưa người kỵ sỹ có khả nằng chế ngự con chiến mã nổi khùng được đánh giá rất cao. Còn ngày nay, công nghệ ngày càng chiếm vị trí quan trọng hơn trong đời sống, thế mà nhân loại vẫn chưa biết chế ngự nó.
Người Nga suy nghĩ như vậy.
Tuy nhiên Fukushima theo tiếng Nhật có nghĩa là hạnh phúc. Chúng ta hy vọng về một kết cục tốt đẹp và chúc nhân dân Nhật hạnh phúc.
Hà Nội 16/03/2010
PGS. TS. Hoàng Xuân Nhuận
NỔ NHÀ MÁY ĐIỆN HẠT NHÂN NHẬT BẢN DO ĐỘNG ĐẤT
Nổ nhà máy điện hạt nhân Nhật Bản
Tường và mái của một nhà máy điện hạt nhân Nhật Bản, bị hỏng hệ thống làm mát trong trận động đất và sóng thần, đã bị thổi tung. Lửa khói bốc lên từ nhà máy trong khi mức độ phóng xạ lên cao gấp hai mươi lần bình thường.
> Tiếp tục cập nhật
Người ta nghe thấy tiếng nổ và khói trắng bốc lên từ nhà máy điện hạt nhân Fukushima I hôm nay. Tỉnh Fukushima có hai nhà máy điện hạt nhân I và II và cả hai đều bị ảnh hưởng bởi trận động đất dữ dội hôm qua.
Một đoạn phim do Đài truyền hình Nhật Bản phát cho thấy những bức tường bao quanh một lò phản ứng của nhà máy Fukushima I tại tỉnh Fukushima sụp đổ, để lại những bộ khung thép. Nhiều đám khói bốc lên từ nhà máy.
| Video nổ tại nhà máy hạt nhân Fukushima II |
AP "Chúng tôi đang cố gắng xác định nguyên nhân vụ nổ. Người dân sống trong khu vực có bán kính 10 km quanh nhà máy nên sơ tán. Chính quyền kêu gọi mọi người hành động khẩn cấp để bảo đảm an toàn cho bản thân", AP dẫn lời Yukio Edano, người phát ngôn của chính phủ.
![]() |
| Một bức ảnh chụp nhà máy điện hạt nhân Fukushima từ trực thăng hôm 11/3. Ảnh: AP |
Trước khi vụ nổ xảy ra, giới chức Nhật Bản ban bố tình trạng khẩn cấp đối với 5 lò phản ứng tại tỉnh Fukushima - bao gồm hai lò phản ứng của hai nhà máy điện hạt nhân Fukushima I và ba lò của nhà máy Fukushima II - do hệ thống làm lạnh của chúng không hoạt động. Đối với lò phản ứng bị nổ tại nhà máy Fukushima I, nguyên nhân khiến các hệ thống làm lạnh không hoạt động là do mất điện vì động đất và máy phát điện dự phòng hỏng. Do không được làm nguội, áp suất trong lò tăng liên tục, dẫn đến nguy cơ nóng chảy ở lõi. Cơ quan An toàn Hạt nhân Nhật Bản thông báo nồng độ phóng xạ đã vọt lên gấp 1.000 lần mức bình thường trong lò phản ứng và 8 lần bên ngoài nhà máy. Tờ nhật báo Mainichi của Nhật cho hay nhiệt độ trong phòng điều khiển của nhà máy điện hạt nhân số hai của tỉnh Fukushima vượt quá một trăm độ C. Mark Hibbs, một chuyên gia hạt nhân quốc tế, cho biết nếu hệ thống làm lạnh không được sửa chữa trong vòng 24 giờ, phần lõi của lò phản ứng trong nhà máy có nguy cơ bị làm cho nóng chảy hoàn toàn. Ông cho biết "viễn cảnh xấu nhất" sẽ là một "thảm họa Chernobyl" với các vụ nổ phá hủy lò phản ứng và tạo ra một đám mây phóng xạ phủ kín bầu khí quyển.
| > Cơn ác mộng Chernobyl xảy ra như thế nào? |
Ban đầu, chính phủ Nhật Bản khẳng định không có nguy cơ rò rỉ trong nhà máy hạt nhân và mọi thứ vẫn nằm trong tuần kiểm soát. Nhưng phát ngôn viên tại cơ quan điện lực Tokyo sau đó thừa nhận là có vấn đề. "Áp suất đã tăng lên trong lò phản ứng và chúng tôi đang cố gắng giải quyết vấn đề này". Sau đó cơ quan an ninh năng lượng hạt nhân Nhật Bản cũng tuyên bố sẽ mở van thông hơi để làm giảm áp suất trong lò phản ứng khi nó đã tăng gấp rưỡi mức thông thường.
![]() |
| Bản đồ khu vực ảnh hưởng của động đất hôm qua ở Nhật Bản. Hai nhà máy điện hạt nhân Fukushima I và II nằm trong vành đai chịu tác động nghiêm trọng. Nguồn: USGS. |
Nhà máy Fukushima I (còn gọi là Fukushima Daiichi) được xây ở thị trấn Okuma, huyện Futaba, tỉnh Fukushima, Nhật Bản. Với 8 lò phản ứng, Fukushima I là một trong những nhà máy điện hạt nhân lớn nhất trên thế giới. Đây là nhà máy điện hạt nhân đầu tiên do công ty Điện lực Tokyo xây dựng và vận hành. Mỗi năm nhà máy sản xuất được 25.806 GWh điện. Nằm cách Fukushima I khoảng 11,5 km về phía bắc, nhà máy điện hạt nhân Fukushima II (còn gọi là Fukushima Daini) cũng thuộc quyền sở hữu của công ty điện lực Tokyo. Nó nằm trên địa bàn thị trấn Naraha và Tomioka, huyện Futaba, tỉnh Fukushima. Nhà máy này có 4 lò phản ứng hạt nhân.
QUAN ĐIỂM CỦA THỦ TƯƠNG CHÍNH PHỦ VỀ DỰ ÁN ĐÊ BIỂN VŨNG TÀU - GÒ CÔNG
BÀI LIÊN QUAN:
>> Ý tưởng về dự án Đê biển Vũng Tàu - Gò Cong
>> Nhận xét của Mr. Nguyễn Minh Quang
Chiều ngày 1/3/2011 tại Văn phòng Chính phủ, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã chủ trì buổi họp của thường trực Chính phủ nghe lãnh đạo Bộ Nông nghiệp & Phát triển nông thôn báo cáo kết qủa bước đầu nghiên cứu dự án đê biển Vũng Tầu - Gò Công. Tham dự có nguyên Chủ tịch nước Trần Đức Lương, các Phó Thủ tướng, lãnh đạo một số bộ, ngành và các nhà khoa hoc.
Thận trọng lắng nghe ý kiến đánh giá về dự án của các nhà khoa học và quản lý, Thủ tướng đã phân tích, kết luận đại ý như sau :" Biến đổi khí hậu là vấn đề toàn cầu, nhà nước ta đã có các chương trình chủ động ứng phó. Thiên tai ngày càng khốc liệt cả về lũ và hạn hán. Chính phủ coi việc phòng chống thiên tai nhất là lũ lụt là công việc thường xuyên kể cả việc chống ngập lụt ở các thành phố Hồ Chí Minh, Cần Thơ, Cà Mâu. Biện pháp của chúng ta đối với thiên tai là thích ứng nhưng phải ứng phó một cách chủ động, tích cực bằng chiến lược, chương trình, dự án cụ thể. Thủ tướng đánh giá cao nhiệt tình, tâm huyết rất có trách nhiệm của nhóm tác giả nghiên cứu đề xuất dự án đê biển Vũng Tàu-Gò Công. Đây là dự án lớn tác động nhiều mặt đến kinh tế xã hội môi trường, giao thông thủy. Đầu tiên, cần phải tập trung nghiên cứu các đề tài khoa học để trả lời các câu hỏi cụ thể của các đại biểu nêu ra trong buổi họp hôm nay. Cần tập trung trí tuệ của các nhà khoa học, kể cả chuyên gia nước ngoài để nghiên cứu bài bản, hiệu quả. Khi thấy dự án đê biển Vũng Tầu-Gò Công đã được làm rõ về các luận cứ cơ sở khoa học, sẽ rà soát lại dự án quy hoạch chống ngập TPHCM theo đúng luật định. Đê biển Vũng Tàu-Gò Công là dự án lớn, phải nghiên cứu thận trọng, khi đủ các thủ tục cần thiết, phải trình xin ý kiến của Quóc hội vv..."
Thay cho lời kết:
Hình thành nhận thức của con người, một phần quan trọng là quá trình liên tục sửa sai. Khoa học cũng không đi ra ngoài quy luật là một chuỗi sai lầm được sửa chữa mà sửa chữa được cũng chính là nhờ có sự tranh luận công khai và sòng phẳng. Việc lắng nghe và sàng lọc, lựa chọn đúng trong nhiều ý kiến khác nhau đã dẫn đến kết luận mạch lạc, rõ ràng, hợp đạo lý của Thủ tướng trong buổi họp nói trên rất đáng trân trọng và ghi nhận.
ĐỘNG ĐẤT, SÓNG THẦN TÀN PHÁ NƯỚC NHẬT
Đài Truyền hình NHK chiếu cảnh một cột khói đen cuộn bốc lên từ một tòa nhà ở Odaiba, ngoại ô Tokyo. Mọi hệ thống vận tải, trong đó có sân bay, ở Tokyo đều tạm ngưng hoạt động.
Hình ảnh trên truyền hình cho thấy nhiều ôtô nổi bập bềnh trên mặt nước cạnh tàu thuyền.
"Tòa nhà rung lắc rất lâu và nhiều người trong phòng tin tức phải vồ lấy mũ bảo hiểm đội vào. Một số khác trú dưới bàn làm việc", phóng viên Linda Sieg của Reuters mô tả. "Có lẽ đây là trận động đất tồi tệ nhất mà tôi thấy kể từ khi tôi tới Nhật Bản cách đây 20 năm".
Các cảnh báo được ban hành trên một vùng rộng lớn, gồm Nhật Bản, Nga, Guam, Đài Loan, Philippines, Indonesia và Hawaii. Một cơn sóng thần cao 50cm đã tấn công bờ biển phía bắc Nhật Bản còn ở Đài Loan, sóng thần được dự tính sẽ ập vào bờ lúc 16h30 chiều nay giờ VN (tức 9h30 GMT).
Nhật Bản hứng chịu tới 20% số các trận động đất từ 6 độ Richter trở lên trên thế giới.

Đài Truyền hình NHK đưa tin về trận động đất trưa nay. (Ảnh: TIME)

Các phóng viên của Văn phòng AP tại Tokyo trú dưới bàn khi động đất xảy ra. (Ảnh: AP)

Vô số ôtô trôi nổi trên mặt nước. (Ảnh: Getty)

Tin động đất trên SkyNews. (Ảnh: Mail)

Khu vực bị lụt sau sóng thần ở Iwaki thuộc Fukushima. (Ảnh: AP)

Các nhân viên văn phòng ở quận Shiodome, Tokyo, chạy ra ngoài hành lang sau động đất. (Ảnh: AP)
Thanh Hảo (T.H)
Sự thật về sự kiện Hoàng Sa 1974
Cách đây hơn 3 thập kỷ, ngày 19/01/1974, quân đội Trung Quốc đã tấn chiếm quần đảo Hoàng Sa, lúc này đang do chính quyền Sài Gòn quản lý. Vậy sự thật của sự kiện Hoàng Sa tháng 1/1974 là gì? Là một cuộc đáp trả tự vệ của quân dân Trung Quốc như mạng thông tin trên tuyên bố, hay là một cuộc xâm lược một vùng đất có chủ quyền không thể chối cãi của Việt Nam? Chủ quyền không thể chối cãi Hơn ba thập kỷ qua, trong bối cảnh quan hệ Việt-Trung có những bước thăng trầm, Việt Nam vẫn luôn khẳng định Hoàng Sa cùng với Trường Sa là một bộ phận lãnh thổ thiêng liêng của mình. Bởi vì chủ quyền ấy đã được minh chứng bằng thời gian và lịch sử của nhiều thế kỷ những cư dân và Nhà nước Việt Nam đã quản lý và khai thác vùng lãnh thổ trên biển Đông này. Sự xác lập chủ quyền Việt Nam tại Hoàng Sa (cũng như với Trường Sa) được minh chứng không chỉ bằng những tài liệu do người nước ngoài ghi chép như sách Hải ngoại ký sự của Thích Đại Sán viết năm 1696, hay của nhiều tác giả Tây phương như Le Poivre(1749), J,Chaigneau (1816-1819), Taberd (1833), Gutzlaff (1849)...; cũng như những di sản văn hoá vật thể và phi vật thể liên quan đến hoạt động của các Đội Hoàng Sa xưa ở cửa biển Sa kỳ và đảo Lý Sơn (Cù lao Ré), mà còn được ghi lại trên nhiều thư tịch, trong đó có những văn bản mang tính chất Nhà nước của Việt Nam. Hai bộ sách địa lý quan trọng của triều Nguyễn là phần Dư Địa Chí trong Lịch Triều Hiến Chương Loại Chí (1821) và sách Hoàng Việt Địa Dư Chí (1833) đều đề cập tới Hoàng Sa trong phần viết về phủ Tư Nghĩa và đều chép lại những nội dung của các tài liệu trước, trong đó có hoạt động của các "Đội Hoàng Sa". Một thống kê cho thấy trên bộ sử này, trong phần chính biên ghi chép cho đến thời điểm in khắc đã có 11 đoạn viết về những sự kiện liên quan đến hai quần đảo này. Nội dung cụ thể như là việc nhà nước điều cho thuỷ quân và Đội Hoàng Sa ra đảo để "xem xét và đo đạc thuỷ trình" (quyển 50,52...đời Gia Long); cử người ra Hoàng Sa "dựng miếu, lập bia, trồng cây", "vẽ bản đồ về hình thế", "cắm bài gỗ dựng dấu mốc chủ quyền" (quyển số 104, 122, 154, 165 đời Minh Mạng). Ngoài ra còn các bộ sách Khâm Định Đại Nam Hội Điển Sự Lệ(1851) cũng ghi rõ những công việc nhà nước Đại Nam đã thực thi trên lãnh thổ Hoàng Sa. Và đặc biệt quý giá là những châu bản của các vị vua triều Nguyễn (tức là có thủ bút của nhà vua) có liên quan đến Hoàng Sa. Giá trị của những văn bản gốc này là sự thể hiện quyền lực của người đứng đầu quốc gia đối với vùng lãnh thổ này. Ví như, phê vào phúc tấu của bộ Công ngày 12-2 năm Minh Mạng thứ 17 (1836), nhà vua viết :"Mỗi thuyền vãng thám Hoàng Sa phải đem theo 10 tấm bài gỗ (cột mốc) dài 4,5 thước (ta), rộng 5 tấc, khắc sâu hàng chữ "Năm Bính Thân Minh Mạng thứ 17, họ tên cai đội thuỷ quân phụng mệnh đi đo đạc, cắm mốc ở Hoàng Sa để lưu dấu"; hay các châu phê về việc thưởng phạt người có công tội khi thực thi trách nhiệm ở Hoàng Sa, đạc vẽ bản đồ v.v... Đến cuối thế kỷ 19 - đầu thế kỷ 20, Pháp với tư cách bảo hộ Việt Nam đã tiến hành quản lý Hoàng Sa - Trường Sa. Trong những lần tranh cãi giữa chính quyền bảo hộ Pháp và Trung Quốc về vấn đề Hoàng Sa, Pháp đã 2 lần yêu cầu Trung Quốc đưa vấn đề ra toà án quốc tế giải quyết, nhưng Trung Quốc không đồng ý. Chủ quyền của Việt Nam còn được các nước thừa nhận ở một Hội nghị quốc tế quan trọng. Tháng 9/1951, tại Hội nghị Sanfrancisco, với 46/51 phiếu, các nước đã bác bỏ đề nghị trao Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Quốc. Cũng tại Hội nghị này, đại diện chính quyền Việt Nam lúc đó đã tuyên bố chủ quyền không thể tranh cãi của Việt Nam đối với 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa mà không có nước nào phản đối. Trận hải chiến sinh tử tháng 1/1974 Bất chấp thực tế chủ quyền của Việt Nam, Trung Quốc đã tiến hành cuộc xâm lược quần đảo Hoàng Sa vào năm 1974 khi nó đang được quản lý bởi Chính quyền Sài Gòn. Từ đầu tháng 1/1974, Hải quân Trung Quốc đã tiến hành nhiều hoạt động khiêu khích quân đội của Chính quyền Sài Gòn đang đồn trú, thực hiện sự quản lý trên quần đảo Hoàng Sa. Ngày 11-1-1974 khi Trung Quốc ngang nhiên tuyên bố các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, đang được chính quyền Sài Gòn quản lý, là một phần lãnh thổ của họ. Ngay sau tuyên bố nói trên, hải quân Trung Quốc đã mở màn chiến dịch xâm chiếm Hoàng Sa bằng cách tung nhiều chiến hạm và tàu đánh cá vũ trang xâm nhập hải phận Hoàng Sa. Ngày 12-1-1974, ngoại trưởng Vương Văn Bắc của chính quyền Sài Gòn đã cực lực bác bỏ luận điệu ngang ngược và lên án hành động gây hấn của Trung Quốc Ngày 16/1/1974, Chính quyền Sài Gòn đã ra tuyên bố với những bằng chứng rõ ràng về pháp lý, địa lý, lịch sử của Việt Nam đối với hai quần đảo. Đồng thời Bộ tư lệnh Hải quân Sài Gòn đã đưa bốn chiến hạm ra vùng biển Hoàng Sa để ngăn chặn các hoạt động vi phạm chủ quyền Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa của lực lượng vũ trang Trung Quốc nhưng với thái độ ôn hoà, kiềm chế. Ngày 18/01/1974, Trung Quốc tăng viện thêm quân, chiến hạm tới quần đảo Hoàng Sa. Ngày 19/01/1974, Trung Quốc và Việt Nam Cộng hoà đã có trận hải chiến ở khu vực đảo Quang Hoà. Ông Lữ Công Bảy, người đã có mặt trong cuộc hải chiến Hoàng Sa 35 năm trước trong vai trò là thượng sĩ giám lộ trên chiến hạm HQ-4 hồi tưởng lại: "Đúng 8g30, phía Trung Quốc nổ súng trước. Một loạt đạn đại liên và cối 82 bắn vào đội hình người nhái Việt Nam làm hai binh sĩ tử thương và hai bị thương. Nhưng chỉ huy phía Việt Nam không thể ra lệnh cho các tàu nổ súng vì lực lượng người nhái đang ở vị trí cực kỳ nguy hiểm. Đúng 10g20, bốn chiến hạm HQ-4, HQ-5, HQ-10, HQ-16 đồng loạt khai hỏa. Như đã chuẩn bị trước, hạm trưởng Vũ Hữu San ra lệnh "bắn". Chiến hạm di chuyển với tốc độ cực nhanh, khói đen bốc lên ngùn ngụt, thân tàu rung lên bần bật vì trúng đạn, vì tiếng dội của các khẩu đại bác vừa khai hỏa. Chiến hạm HQ-4 chạy uốn lượn như con rắn, hết sang phải lại sang trái nên đã tránh được loạt đạn đại bác của đối phương. Thế rồi các cột nước bùng lên, đạn rít xung quanh tàu vèo vèo. Một mảnh đạn phạt lủng đài chỉ huy, văng ra trúng chân trung úy Roa đang cố gắng theo dõi tàu Trung Quốc qua màn hình rađa. Thượng sĩ nhất giám lộ Ry trúng mảnh đạn nơi cánh tay trái. Hạ sĩ giám lộ Phấn, xạ thủ đại liên 30 trên nóc đài chỉ huy, bị thương nơi ngực, máu thấm đỏ cả áo. Tiếng la ơi ới của các anh em bị thương vọng lên đài chỉ huy. Trong bộ đàm tôi đã nghe tiếng bạn tôi, trung sĩ nhất giám lộ Vương Thương, báo cáo: HQ-10 đã bị trúng đạn, hạm trưởng Ngụy Văn Thà tử thương, hạm phó Thành Trí trọng thương ngay bụng. Hầu hết sĩ quan, hạ sĩ quan và thủy thủ trên đài chỉ huy đều bị tử thương và bị thương rất nặng" (Trích Hoàng Sa - tường trình 35 năm sau: 30 phút và 35 năm - Nguồn: Tuổi Trẻ). Trận hải chiến chỉ diễn ra trong vòng 30 phút. 74 binh sỹ Việt Nam Cộng hòa đã hi sinh. Ngày 20/01/1974, Trung Quốc đã điều động thêm máy bay oanh tạc các đảo VNCH đóng giữ. Tính đến thượng tuần tháng 02/1974, Trung Quốc đã tạm chiếm quần đảo Hoàng SA và thiết lập căn cứ quân sự tại đây. Ngay sau khi Trung Quốc dùng vũ lực xâm chiếm toàn bộ các đảo phía tây quần đảo Hoàng Sa do VN quản lý, ngày 19-1-1974 và 14-2-1974 chính quyền Sài Gòn đã ra tuyên cáo về việc Trung Quốc "xâm lăng trắng trợn bằng quân sự" và tái khẳng định về chủ quyền của VN đối với Hoàng Sa. Ngày 20-1-1974, ngoại trưởng chính quyền Sài Gòn cũng đã gọi điện và gửi thư cho chủ tịch Hội đồng Bảo an và tổng thư ký Liên Hiệp Quốc đề nghị những biện pháp cần thiết trước tình hình khẩn cấp về việc Trung Quốc dùng vũ lực xâm chiếm Hoàng Sa. Trong khi đó, ngày 26-1-1974, Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam VN cũng đã ra tuyên bố phản đối hành động xâm chiếm Hoàng Sa của Trung Quốc và công bố lập trường "về chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ" của VN. Hành động dùng vũ lực đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Trung Quốc đã vi phạm Điều 2 của Hiến chương LHQ. Trước các hành động đó, các nước như Liên Xô, Hà Lan, New Zealand, Indonesia..., các tổ chức quốc tế như Tổng Liên đoàn Lao động thế giới, các lực lượng thanh niên Italia, Hội đồng công dân Australia, Viện Nghiên cứu xã hội Australia, Ủy ban Đại học Australia bảo vệ Đông Dương,...đã lên tiếng phản đối hành động xâm lược lãnh thổ bằng vũ lực của Trung Quốc. Đồng thời, cũng trong năm 1974, HĐBA LHQ đã thông qua Nghị quyết 3314 định nghĩa về hành vi xâm lược bằng vũ lực. Sau ngày miền Nam giải phóng, Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam VN đã nhiều lần tuyên bố khẳng định Hoàng Sa là của VN. Và ngày 5-6-1976, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Cộng hòa miền Nam VN đã lên tiếng bác bỏ những thông tin xuyên tạc về Hoàng Sa - Trường Sa và khẳng định hai quần đảo này là thuộc chủ quyền VN, từ trước đến nay đều do người VN quản lý. Vậy đã rõ sự thật lịch sử về sự kiện Hoàng Sa 19/01/1974. Lịch sử vốn không thể che đậy, càng không thể tô vẽ hay xuyên tạc. Sử liệu còn đó, nhân chứng vẫn còn đó. Tác giả: Trường Minh
Vậy mà, ngày 19/1/2011, mạng Văn phòng Báo chí Quốc vụ viện Trung Quốc (http://www.scio.gov.cn/) đăng tin dưới dạng sự kiện về việc Trung Quốc chiếm đóng quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam với nội dung như sau: "Ngày 19/1/1974, quân và dân quần đảo Tây Sa của ta (Trung Quốc) tiến hành tự vệ phản kích nguỵ quân miền Nam Việt Nam - kẻ đã liên tục xâm phạm lãnh hải, không phận, cướp chiếm các đảo và gây thương vong cho ngư dân ta, bảo vệ được chủ quyền lãnh thổ".
Cho đến nay chúng ta vẫn có bằng chứng đầy đủ về chủ quyền của nhà nước Đại Việt (gồm cả Đàng Ngoài của các chúa Trịnh và Đàng Trong của các chúa Nguyễn đều tôn phò nhà Lê) qua Thiên Nam Tứ chí Lộ Đồ Thư trong Hồng Đức Bản Đồ hay Toản Tập An Nam Lộ trong sách Thiên Hạ Bản Đồ (của Đỗ Bá Công soạn năm Chính Hoà thứ 7-1686) và sách Phủ Biên Tạp Lục của bác học Lê Quý Đôn (1776)...
Tấm bản đồ trong Thiên Nam Tứ Chí Lộ Đồ được vẽ theo bút pháp đương thời với lời chú rất rõ ràng:
"Giữa biển có một dải cát dài gọi là Bãi Cát Vàng (Hoàng Sa) dài tới 400 dặm... Họ Nguyễn mỗi năm và cuối mùa Đông đưa 18 chiếc thuyền đến đấy lấy hàng hoá, được phần nhiều là vàng bạc, tiền tệ, súng đạn..."
Với sách Phủ Biên Tạp Lục của nhà bác học Lê Quý Đôn (1776), Hoàng Sa còn được mô tả kỹ hơn. Năm 1775, Lê Quý Đôn được Chúa Trịnh cử vào vùng đất Phú Xuân lãnh chức Hiệp trấn để lo việc bình định hai trấn mới thu hồi được từ Chúa Nguyễn là Thuận Hoá và Quảng Nam. Sách dành nhiều trang để mô tả về các "Đội Hoàng Sa" và "Bắc Hải" của chúa Nguyễn tổ chức cho dân vùng Tư Chính, Quảng Ngãi tổ chức thường kỳ việc vượt biển đến Hoàng Sa để thu luợm các sản vật đem về đất liền. Những tư liệu thu thập tại địa phương xã An Vĩnh (Cù lao Ré) còn nói tới "Đội Quế hương" cũng là một hình thức tổ chức do dân lập xin phép nhà nước được ra khai thác ở Hoàng Sa.
Qua thời Nguyễn, kể từ đầu thế kỷ XIX, trong điều kiện nước Việt Nam (dưới triều Gia Long) và Đại Nam (kể từ triều Minh Mạng) đã chấm dứt tình trạng cát cứ và phân tranh, thống nhất quốc gia thì việc quản lý lãnh thổ được ghi chép đầy đủ và lưu trữ tốt hơn. Tấm bản đồ được lập thời Minh Mạng Đại Nam Nhất Thống Toàn Đồ vẽ rất rõ cả một dải lãnh thổ gồm những đảo trên biển Đông được ghi chú là "Vạn lý Trường Sa" (tên gọi chung cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa theo quan niệm đương thời).
Bộ chính sử Đại Nam Thực Lục do Quốc sử quán triều Nguyễn biên soạn liên tục cho đến thập kỷ đầu của thế kỷ XX đều nhiều lần ghi lại các sự kiện liên quan đến Hoàng Sa và Trường Sa như một bộ phận của lãnh thổ quốc gia. Ngay trong phần Tiền Biên chép về các tiên triều, bộ biên niên sử này cũng nêu lại những sự kiện từ thời các Chúa Nguyễn liên quan đến các quần đảo này.
Nguồn: http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/?vnnid=10088
Bài đã được xuất bản.: 23/02/2011 05:00 GMT+7
Chống xói lở và ô nhiễm môi trường bằng cỏ

Ðứng trên bờ kênh Bảy Xã, huyện Tân Châu, tỉnh An Giang, ít ai ngờ đây là tuyến kè giảm xói mòn được đánh giá là hiệu quả với thổ nhưỡng vùng đồng bằng sông Cửu Long. Cỏ xanh um chạy dài theo bờ kênh, bên dưới là những hàng tre và tràm được trồng xen kẽ.
Ðã qua ba mùa lũ, những nơi trồng cỏ vetiver vẫn không hề bị sạt lở. Mô hình này tỏ ra thích hợp với những nơi ngập sâu, dòng chảy mạnh. Trong đó, tre là loại cây có rễ chùm, sức bám đất mạnh mọc thành bụi, tạo thành mạng lưới bao giữ lấy đất, thân cao chịu được ở những vùng ngập sâu; còn cỏ vetiver có tác dụng chống xói mòn mái dốc rất tốt.
TS Trần Tấn Văn, Viện nghiên cứu khoáng sản và tài nguyên mỏ địa chất nhận xét: "Với những ưu điểm: hiệu quả cao, chi phí thấp, áp dụng đơn giản, thân thiện với môi trường, cỏ vetiver đã trở thành sự lựa chọn để giảm nhẹ bất lợi của thiên tai ở Việt Nam. Chưa kể, làm kè bằng đá hộc, bê-tông, phải khai thác, vận chuyển nguyên liệu từ xa đến. Khi xây bờ kè, phải đào đắp nên thải một lượng lớn đất xuống sông, làm thay đổi dòng chảy, gây trầm trọng thêm vấn đề thiên tai. Mặt khác, bê-tông mảng phủ lên lõi đất cát, rất dễ gãy vỡ khi có xói lở ngầm".
Phương án bảo vệ kè bờ kênh Quan Chánh Bố bằng cỏ vetiver - Dự án luồng cho tàu biển trọng tải lớn vào sông Hậu
*
Du nhập vào Việt Nam từ năm 1999 nhưng đến nay cỏ vetiver thực sự mới được nhiều người biết đến. Ðây là loại cây lưu niên, chỉ cần chăm sóc tối thiểu là nhanh chóng hình thành hàng rào dày đặc chịu hạn hán và ngập lụt tốt. Phần lớn rễ cỏ vetiver mọc thẳng xuống ít nhất ba mét, không hại đáng kể tới cây trồng, vừa làm giảm lượng nước chảy đi và tăng nguồn nước ngầm.
Do bộ rễ phát triển mạnh thành chùm, đan xen trong đất và có thể chịu lực bằng 1/6 lần so với bê-tông nên hàng rào vetiver có tác động đệm rất tốt, chống được xói mòn nếu đặt theo đường đồng mức với khoảng cách nhất định. Ngoài việc là một hàng rào bảo vệ hiệu quả, cỏ vetiver còn có thể giải phóng được năng lượng từ dòng xoáy của nước lũ tạo thành dải bờ kè thiên nhiên bảo vệ các công trình cơ sở hạ tầng rất hiệu quả và rẻ, giúp bảo vệ các công trình đập, kênh, đường bộ, sông hồ thủy điện không bị bồi lấp, chống lũ lụt, hạn chế dòng chảy mất mùa trên diện rộng.
Theo TS Lê Việt Dũng, Trường đại học Cần Thơ, giải pháp chống xói lở bằng cỏ này hiệu quả cao, chi phí thấp, áp dụng đơn giản, lại thân thiện với môi trường. Vùng đồng bằng sông Cửu Long có 37 con sông trong đó có hơn 140 điểm thường xuyên sạt lở mạnh với chiều dài hàng chục km. Ðến nay đã có hơn 3.000 héc-ta đất đã trôi xuống sông. Chỉ riêng An Giang, hàng năm bị mất bình quân 3,75 triệu mét khối đất, thiệt hại 16,8 tỷ đồng. Những vạt cỏ vetiver đầu tiên được trồng tại một con kênh bị sạt lở nặng ở xã Núi Tô, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang đã giữ bờ đất vững chãi, bờ kênh vẫn nguyên vẹn qua nhiều mùa lũ.
Tại đê bao huyện Tân Phước (tỉnh Tiền Giang) và đê bao ở một số cụm, tuyến dân cư vượt lũ khu vực Ðồng Tháp Mười (tỉnh Long An), sau khi trồng bốn tháng, lượng đất trên mái đê mất do bị xói mòn, sạt lở giảm chỉ còn 50 đến 100 tấn/ha (nếu không trồng cỏ thì mất từ 400 đến 750 tấn/ha).
Tỉnh An Giang dự kiến từ nay đến năm 2010 trồng thêm sáu triệu bụi cỏ vetiver (tương đương 3.100 ha) để chống sạt lở bờ đê, bờ sông, hạn chế ô nhiễm nguồn nước. Ước tính biện pháp này sẽ giúp tiết kiệm cho ngân sách khoảng 50 tỷ đồng (phí nạo vét, tu bổ). Theo ước tính của tỉnh An Giang, từ năm 2006 đến năm 2010, khi ứng dụng hệ thống vetiver để chắn sóng, bảo vệ đê kinh, cụm tuyến dân cư thì sẽ giảm khoảng 47,8 tỷ đồng chi phí nạo vét, tu bổ.
Nhiều năm qua, để chống sạt lở, nhiều địa phương đã trồng cỏ vetiver ven kênh rạch. Ðến nay cỏ vetiver được trồng để chống xói mòn ở Thái Nguyên, Bắc Giang, trên đường Hồ Chí Minh, ở Quảng Ngãi, Khánh Hòa, Tiền Giang, Vĩnh Long, An Giang... Ngay cả ở các vùng đất phèn nặng ở vùng Ðồng Tháp Mười, đất ven biển nhiễm mặn cao ở vùng Gò Công Ðông - Tiền Giang, đất chua bạc màu vùng Ðông Nam Bộ, đất cát, đất kiềm mặn vùng bán khô hạn cỏ vetiver cũng đã được trồng thành công.
Bên cạnh tác dụng chống xói mòn, cỏ vetiver còn có khả năng cải thiện chất lượng nước thải và nước ô nhiễm. Theo nhiều nhà khoa học, cỏ vetiver có thể sống được trong nước thải công nghiệp sản xuất giấy, gạo, bột mì... Sau bốn tháng trồng, cỏ đã giúp giảm nồng độ BOD từ 464 mg/lít giảm xuống 7,8 đến 9,1mg/lít, chất rắn hòa tan từ 8,1 mg/lít giảm xuống 1,8 mg/lít. Do đó, trồng loài cỏ này được xem như xây dựng một hàng rào bê-tông sinh học bảo vệ đất. Khả năng khác thường với sự chịu đựng và hấp thu chất độc hại cao của cỏ rất thích hợp xử lý nước thải từ sản xuất công nghiệp, cả trên diện rộng. Ước tính, một kg sinh khối chồi cỏ có thể lọc sạch 6,86 lít nước độc hại/ngày.
Ngoài ra, trồng thử nghiệm tại vùng đất mặn, kiềm thuộc tỉnh Bình Thuận, sau ba tháng phát triển, cỏ đã khiến đất mặn, kiềm được cải thiện, hàm lượng muối hòa tan và độ pH giảm mạnh và lắng xuống độ sâu một mét. Những dẫn chứng trên cho thấy cỏ vetiver có khả năng làm sạch, ổn định môi trường.
Giáo sư Paul Trương, Giám đốc và đại diện khu vực châu Á Thái Bình Dương thuộc Trung tâm nghiên cứu cỏ vetiver quốc tế, cho biết: "Ứng dụng hệ thống cỏ vetiver vào việc xử lý nước thải là kỹ thuật còn khá mới và là kỹ thuật sử dụng cây xanh để xử lý môi trường. Ðây là kỹ thuật có nhiều triển vọng vì nó là tự nhiên, xanh tươi, dễ trồng, chi phí thấp...".
Công ty chế biến thủy sản Cafatex (Hậu Giang) dù đã đầu tư hệ thống xử lý nước thải nhưng nước đó xả vào các con kênh vẫn gây ô nhiễm. Công ty đã trồng khoảng 400 mét vuông cỏ vetiver cạnh bể xử lý nước thải. Nước thải sau khi xử lý, được bơm tràn qua thảm cỏ trước khi thải ra kênh rạch, nhờ đó, tình trạng nước kênh rạch bị ô nhiễm gần như không còn. Hiện nay, cỏ vetiver đang được trồng để xử lý nước từ trại chăn nuôi ở Tiền Giang, xử lý nước rò rỉ từ bãi rác ở Vĩnh Long...
Chưa kể, bộ rễ của cỏ vetiver có đặc tính hút chất hữu cơ và vô cơ rất cao nên có tính năng hút được nhiều nước trong đất và có thể hút cả chất đi-ô-xin, giữ lại trong bộ rễ. Khả năng chịu đựng và cải thiện môi trường của loại cỏ này ở vùng ô nhiễm, khắc nghiệt cũng cao hơn gấp nhiều lần so với các loại thực vật khác. Khảo nghiệm thực tiễn cho thấy việc dùng loại cỏ này để giảm thiểu ô nhiễm môi trường là rất có triển vọng. Chất độc da cam lẫn trong đất cát khi mưa xuống rất dễ lan tỏa không kiểm soát được. Nếu trồng cỏ vetiver tạo thành hàng rào khép kín với bộ rễ sâu một đến bốn mét có thể ngăn rửa trôi, chống lây lan phát tán chất độc.
Tại Việt Nam, khu vực có nhiều chất độc da cam dioxin như vùng A Lưới (Huế) đang được mạng lưới vetiver quốc tế tài trợ chương trình "Nâng cao chất lượng nước tại Việt Nam" bằng việc trồng cỏ vetiver.
Hiện nay, Trung Quốc đã dùng cỏ vetiver để hút chất thải thấm ra từ các bãi rác lớn. Australia dùng cỏ vetiver để xử lý chất thải từ các lò mổ gia súc, nhà máy nhuộm tẩy và xử lý thuốc bảo vệ thực vật.
Tại Việt Nam, do không có đủ kinh phí để đổ bê-tông bảo vệ bờ sông, bờ kênh rạch ở vùng đồng bằng sông Cửu Long nên việc trồng cỏ vetiver hiện là giải pháp tối ưu vì chi phí trồng rất thấp. Từ năm 2000, Trường đại học Cần Thơ đã thực hiện chương trình ổn định bờ sông, kênh rạch với kinh phí hàng năm từ 6 nghìn đến 10 nghìn USD. Sau khi nhân giống thành công, cỏ vetiver đã được nhân rộng, tại 12 trong 13 tỉnh, thành vùng đồng bằng sông Cửu Long, tổng diện tích hàng nghìn héc-ta. Sắp tới, trường sẽ mở rộng việc vận động các tỉnh trong khu vực trồng cỏ này để xử lý ô nhiễm môi trường nước.
Cuối năm 2012, thông luồng cho tàu biển trọng tải lớn vào sông Hậu
Đó là lời hứa trước lãnh đạo Bộ, khẳng định quyết tâm của Cục Hàng hải Việt Nam - đơn vị chủ đầu tư dự án "Luồng cho tàu biển trọng tải lớn vào sông Hậu" sau 3 tháng triển khai dự án tại Trà Vinh.
Tháng 12/2009, tại huyện Duyên Hải, tỉnh Trà Vinh, dự án được chính thức khởi công.
Hiện tại 70-80% lượng hàng hóa XNK của ĐBSCL (khoảng 30 triệu tấn/năm) phải dồn về cụm cảng TPHCM gây quá tải cho hạ tầng giao thông ở TPHCM và ĐBSCL, gây lãng phí khoảng 2,1 tỷ USD cho chi phí vận chuyển đường bộ và đường sông. Trong khi đó luồng tàu biển duy nhất ở ĐBSCL (Định An) chỉ có thể đón tàu có trọng tải khoảng 5.000 DWT ra vào khi triều cao cũng như tốc độ bồi lắng nhanh phải nạo vét tốn kém.
Luồng tàu biển trọng tải lớn vào sông Hậu nằm trên địa phận 2 huyện Duyên Hải và Trà Cú của tỉnh Trà Vinh. Tính từ sông Hậu ra đến cửa biển dài khoảng 40 km, gồm 6 km luồng sông, 19 km đoạn kênh Quan Chánh Bố, 9km đoạn kênh Tắt cắt qua đất liền và đoạn 6km luồng biển. Tổng khối lượng nạo vét để đào kênh mới và cải tạo các đoạn kênh hiện hữu lên đến khoảng 28 triệu m3.
Ban QLDA Hàng hải III cho biết: Tổng khối lượng nạo vét gói thầu này là 6.470.000 m3, Liên danh 3 nhà thầu đã nạo vét được 1,1 triệu m3 (đạt 17%). 8/9 tàu hút; 15 máy đào, 01 máy cạp, 03 máy ủi được huy động để triển khai 4 mũi thi công. Chủ đầu tư đã giải ngân 75 tỷ đồng tạm ứng cho nhà thầu. Chủ đầu tư đánh giá tiến độ có chậm so với hợp đồng.
Gói thầu số 1 phần tư vấn khảo sát, rà soát, thiết kế lập dự toán do Liên danh Portcoast - Nippon Koei thực hiện đã hoàn thành khảo sát địa hình, địa chất, địa vật lý, thủy hải văn. Về thiết kế đã hoàn thành hạng mục "nạo vét và công trình bảo vệ bờ đoạn kênh Tắt"; hạng mục đê chắn sóng và mô hình toán đã thực hiện xong; các hạng mục còn lại dự kiến sẽ hoàn thành toàn bộ công tác thiết kế trong tháng 4/2010. Chủ đầu tư đánh giá công tác thiết kế cũng bị chậm do tồn tại phát sinh thêm các hạng mục... Các gói thầu khác như đánh giá tác động môi trường, tư vấn thẩm tra, tư vấn giám sát... đã hoàn thành lựa chọn nhà thầu và triển khai thực hiện.
Một cảnh báo đối với dự án là tác động môi trường đến đời sống và việc nuôi trồng thủy sản của người dân trong khu vực. Việc chọn nơi tập kết, xử lý hàng chục triệu m3 bùn là điều không đơn giản. Gói 6A là một ví dụ. Để giảm chi phí, nhà thầu đã tận dụng các bể nuôi tôm có diện tích lớn có bờ bao cao 4,5 đến 5m để chứa đất và bể lắng, làm cửa tràn thoát nước.
Tuy nhiên nhiều đoạn đê bao lún sụt, bị bể khiến cho bùn nạo vét chảy ra ngoài gây ô nhiễm môi trường, làm ảnh hưởng đến việc nuôi trồng thủy sản của người dân. UBND tỉnh Trà Vinh phải cam kết với người dân yêu cầu nhà thầu xây dựng đê bao đúng thiết kế, đảm bảo kỹ thuật, thiết kế xong mới thi công. Bài học này hết sức quan trọng cho các gói thầu tiếp theo.
Trong chuyến công tác kiểm tra dự án mới đây, Thứ trưởng Thường trực Bộ GTVT Ngô Thịnh Đức đã yêu cầu Cục Hàng hải VN phải rà soát lại khâu thiết kế bờ đê, giao cho Cục Quản lý Xây dựng và CLCTGT (Chi cục phía Nam) phải kiểm tra toàn bộ dự án. Cần chú ý và phải có phương án về việc tận dụng bờ bao của dân nuôi tôm làm ảnh hưởng đến môi trường.
Với công tác thiết kế cho phép khảo sát bổ sung bồi lấp đột biến của tuyến luồng, chậm nhất là đầu tháng 5/2010 phải đưa ra được phạm vi GPMB khi điều chỉnh mái dốc từ 4m lên 6m (tăng thêm 276ha, trong đó 160 ha dành cho bãi thải đất nạo vét).
Về tác động môi trường, Bộ GTVT nhất trí với các quan điểm mà UBND tỉnh Trà Vinh đưa ra. Tỉnh cũng hứa sẽ giải quyết xong mặt bằng chậm nhất trong tháng 4/2010.
Về dự án cầu Đầm Cùng - thuộc đường Hồ Chí Minh bắc qua sông Bảy Háp nối 2 huyện Cái Nước và Năm Căn (Cà Mau), tiến độ hiện nay đạt được là 23%, tương đương sản lượng 60 tỷ/260 tỷ đồng.
Do mặt bằng giao chậm so với hợp đồng, để đẩy nhanh tiến độ, thông xe vào tháng 4/2011, Ban QLDA HCM kiến nghị cho phép nhà thầu vừa đúc dầm, vừa mua dầm BT 620 Bình Minh; xử lý nền đất yếu đắp cao đường hai đầu cầu và cống Kênh Đồn bằng sàn giảm tải; Bố trí đủ vốn cho dự án...
Tại hiện trường dự án cầu Đầm Cùng ngày 24/3/2010, Thứ trưởng Thường trực Ngô Thịnh Đức đã giao cho Cienco6 lập lại tiến độ chi tiết, giao Vụ KHCN, Cục QLXD&CLCTGT xem xét rút ngắn thời gian đúc dầm từ 5 ngày xuống dưới 4 ngày. Nhất trí các phương án như tăng đường kính cọc cát, chiều sâu, mật độ sàn giảm tải.
Nguồn: http://www.portcoast.com.vn/?id=news157
NHỮNG DỰ ÁN THAY ĐỔI TÌNH TRẠNG ĐỊA CẦU
Trong một cuộc chạy đua để cứu hành tinh khỏi sự hủy diệt của hiện tượng ấm dần lên toàn cầu, giới khoa học đã đưa ra nhiều biện pháp quyết liệt.
Họ khởi xướng việc đưa những tấm gương khổng lồ vào không gian, tạo ra các núi lửa giả, xây dựng những cỗ máy "ăn" carbon!
Những kế hoạch như thế thường dễ dàng bị gạt bỏ nhưng mọi chuyện đã khác với nhiều dự án xuất hiện từ cuối những năm 1970.
|
Tuy nhiên, phải đến năm 2006, geoengineering mới bắt đầu được biết đến rộng rãi. Nhà hóa học đoạt giải Nobel và là người bảo vệ tầng ozone Paul Crutzen đã đăng một bài xã luận khoa học về đề tài này trong chuyên san Climate Change (Biến đổi khí hậu).
Và gần đây, các nhà nghiên cứu thuộc Đại học East Anglia (Anh) công bố đánh giá toàn diện đầu tiên về các dự án geoengineering bao quát nhất từng được đưa ra.
Đối với mỗi kế hoạch được đề xuất, các nhà khoa học đều tính toán một giá trị gọi là "cưỡng bức bức xạ", một dạng chỉ số được áp dụng cho việc lập mô hình khí hậu để thể hiện ảnh hưởng của các yếu tố tự nhiên và nhân tạo đối với Trái đất.
Kể từ khi kỷ nguyên công nghiệp bắt đầu, loài người chúng ta là nguyên nhân lớn đẩy chỉ số cưỡng bức bức xạ lên đến 1,6, một giá trị có thể dễ dàng tăng gấp đôi trong tương lai. Mục tiêu của geoengineering là làm giảm con số đó.
Dưới đây là những dự án đáng chú ý nhất dựa trên phương pháp luận của Đại học East Anglia, theo Discovery.
Tăng cường tầng mây trên biển
Kịch bản này do giáo sư Stephen Salter thuộc Đại học Edinburgh đề xướng bằng cách sử dụng tàu chạy bằng sức gió để phun nước biển vào không khí nhằm tăng độ tương phản cho các đám mây.
Mô hình hóa lý thuyết cho thấy, kỹ thuật này sẽ có hiệu quả nhất trong vùng đại dương mở, cách ly với sự ô nhiễm do con người tạo ra. Độ phản xạ tích lũy đủ sẽ hoạt động giống như một vành nón rộng che phủ Trái đất.
Đại học East Anglia phát hiện ra rằng tăng cường đám mây ở quy mô này sẽ cho ta chỉ số cưỡng bức bức xạ là -3,71. Tuy nhiên, theo nhận định của Naomi Vaughan, một nhà nghiên cứu cùng trường với giáo sư Salter, "có những quan ngại về ảnh hưởng đến tầng ozone".
Ngoài ra, chúng ta cần ít nhất 1.000 tàu biển để thực hiện công việc này. Ngay cả khi đạt hiệu quả cao nhất, sự phản xạ ánh mặt trời cũng sẽ khó đảo ngược thiệt hại trên diện rộng do sự ấm lên toàn cầu gây ra, chẳng hạn như hiện tượng a-xít hóa trên các đại dương.
Phun khí tầng bình lưu
Theo cách hiểu đơn giản thì phun khí tầng bình lưu là việc các hạt rất nhỏ được xịt vào lớp giữa của bầu khí quyển Trái đất.
Chuyên gia Crutzen đề xuất ý tưởng này như một công cụ khả dĩ trong cuộc chiến chống lại sự ấm lên toàn cầu, lấy cảm hứng từ vụ phun trào của ngọn núi lửa Pinatubo ở Philippines hồi năm 1991. Pinatubo từng nhả ra những dải tro bụi cao hơn 35.000 mét vào trong không khí và mạnh đến mức làm giảm nhiệt độ trung bình toàn cầu.
Để làm được điều này theo cách nhân tạo, chúng ta sẽ cần tới một chuyến bay bằng máy bay giống loại dùng cho quân sự hoặc thậm chí cả bóng bay để phát tán các hạt khí.
Dù Đại học East Anglia đã đánh giá phương pháp này có cùng các độ cưỡng bức bức xạ giống kế hoạch nước biển là -3,71 nhưng các nhà khoa học cho rằng nó cũng đem lại những rủi ro tương tự.
Gương phản xạ trong không gian
Đó chính là những tấm gương khổng lồ trong không gian được sử dụng để làm chệch hướng ánh sáng mặt trời. Nên biết rằng, chúng ta đã có một trạm không gian quốc tế, những tàu thăm dò trên sao Hỏa và khoảng 8.000 vật thể nhân tạo bay quanh Trái đất, do đó, ý tưởng này cũng không phải là hoàn toàn xa vời.
Đối với lựa chọn này, Đại học East Anglia đã xem xét ý tưởng của chuyên gia thiên văn học Roger Angel thuộc Đại học Arizona. Angel ước tính rằng chúng ta sẽ cần phải phóng lên hàng ngàn tỉ chiếc gương vào không gian để tạo thành một chiếc dù che nắng trải rộng hơn 160.000 km. Cũng giống như các mô hình phun khí, gương phản xạ không gian có độ cưỡng bức bức xạ -3,71 nhưng thách thức cũng rất đáng kể.
Công tác hậu cần cho việc phóng số gương khổng lồ này có thể mất nhiều thập niên, chi phí cũng thuộc loại "trên trời" trong khi các tấm gương có thể cần phải thay thế sau 50 năm.
Kế hoạch này cũng sẽ đòi hỏi một cam kết xuyên thế hệ đầy ấn tượng. Không nản lòng, Angel đã xin tài trợ từ Cơ quan Hàng không và Không gian Mỹ và nhà phát minh người Anh đang thử nghiệm với một mẫu thử pháo phóng gương quy mô nhỏ.
Than củi
Nhánh cây, phân gà và các loại chất thải hữu cơ khác thường vương vãi khắp nơi, sinh ra khí carbon dioxide khi chúng phân hủy.
Chuyển đổi hoàn toàn lượng sinh khối này thành nhiên liệu vẫn còn là một quá trình nhưng đun vật liệu từ từ có thể biến nó thành một loại than sinh học được gọi là than củi.
|
Hiện tượng cháy chậm được gọi là nhiệt phân ngăn chặn sự hình thành CO2 và giữ lại gần một nửa lượng carbon của vật liệu.
Than sinh học cũng vẫn bền theo thời gian và có thể có tác động tích cực đến độ mầu mỡ của đất và sản lượng cây trồng.
Johannes Lehmann, giáo sư về khoa học đất đai và cây trồng thuộc Đại học Cornell, tính toán rằng áp dụng phương pháp than sinh học quy mô lớn tại Mỹ có thể cô lập khoảng 10% lượng khí thải hằng năm từ nhiên liệu hóa thạch của nước này.
Tính đến năm 2100, nếu chúng ta thống nhất áp dụng, than sinh học có tác dụng làm mát tương đương với -0,4 độ cưỡng bức bức xạ.
Cây nhân tạo và máy lọc không khí khác
Phương pháp này liên quan đến việc thu giữ khí carbon dioxide thông qua công nghệ hóa học hoặc sản xuất năng lượng sinh khối. Từ đó, CO2 được tập trung trong tầng chứa nước mặn hoặc các vùng dưới lòng đất từng là nơi chứa dầu khí.
Nhà khoa học về khí hậu David Keith thuộc Đại học Calgary đang chế tạo một máy hút khí có thể kéo 20 tấn CO2/mét vuông ra khỏi bầu khí quyển mỗi năm.
Tương tự như vậy, chuyên gia địa vật lý Klaus Lackner thuộc Đại học Columbia đã phát triển "cây nhân tạo" hút khí CO2 tốt hơn nhiều so với cây thật. Chúng ta cần khoảng hàng trăm ngàn cái máy cao chót vót này để xử lý với lượng khí thải hằng năm - một thách thức cả về kinh tế và lẫn tính thẩm mỹ tương tự như với các turbine gió.
Trong khoảng 90 năm nữa, các kế hoạch thu giữ và lưu trữ không khí quyết liệt nhất sẽ đạt độ cưỡng bức bức xạ -1,99. Đó không phải là -3,71 nhưng cũng là kết quả đáng khích lệ.
Quyên Quân
Theo Thanh Nien Online
ĐỎNG ĐẢNH MỘT DÒNG SÔNG
*
Đoàn chuyên gia VAPO trên công trường kè ờ Chi Nê, sông Bôi
*
Để tìm hiểu công nghệ thi công kè bờ của một số doanh nghiệp là hội viên tập thể của Hội Cảng - Đường thuỷ - Thềm lục địa Việt Nam, ngày 3/12/2010 một đoàn cán bộ của Hội và Ban Quản lý các dự án đường thuỷ (PMUW) đã đến thăm một số đoạn kè bờ đã và đang thi công trên hai bờ sông Bôi.
Sông Bôi bắt nguồn từ vùng Núi Hang (thuộc xã Thượng Tiến, huyện Kim Bôi, tỉnh Hòa Bình), ở độ cao 300 m, chảy qua các huyện Kim Bôi, Lạc Thủy (tỉnh Hòa Bình) và hai huyện Nho Quan, Gia Viễn (tỉnh Ninh Bình). Sông Bôi hợp lưu với sông Hoàng Long tại giáp ranh giữa xã Đức Long (huyện Nho Quan) và xã Gia Phú (huyện Gia Viễn). Chiều dài tổng cộng khoảng 125 km. Diện tích lưu vực 1.550 km², độ cao trung bình 173 m, độ dốc 9,6%. Mật độ sông suối 0,81 km/km². Tổng lượng nước 1,43 km³ tương ứng với lưu lượng trung bình 44,7 m³/s.
Từ Lạc Thuỷ trở xuống, sông Bôi là tuyến giao thông thuỷ quan trọng đối với sự phát triển kinh tế xã hội vùng. Hạ lưu sông đã hình thành nên các bãi sông trù phú và là nguồn nước tưới quan trọng cho hàng chục nghìn héc ta đất canh tác. Mỗi năm lũ về, sông cũng bồi đắp hàng nghìn tấn phù sa mầu mỡ cho những vùng đất nó chảy qua.
Vào thời điểm chúng tôi đến, dòng sông có vẻ êm đềm và hiền hoà, nhưng năm nào sông Bôi cũng có lũ về. Năm ít thì đôi ba trận, năm nhiều thì dăm bảy trận. Dù lớn, dù nhỏ thì sức tàn phá của lũ sông Bôi cũng khủng khiếp. Hưng Thi là nơi bắt đầu con sông Bôi chảy vào địa phận huyện Lạc Thuỷ. Với địa hình đồi núi, có độ dốc lớn nên mùa lũ dòng nước càng chảy xiết. Dòng nước đục ngầu cuồn cuộn tung bọt trắng xoá.
Người dân sinh sống ven sông hiểu biết tường tận về tính "đỏng đảnh" của dòng sông. Trong con mắt của họ, sông Bôi vẫn như một "đứa trẻ con". Hiền hoà thế nhưng lại bất chợt hờn dỗi. Khi vui, sông lúc nào cũng ộp oạp vỗ bờ, tắm mát các em bé chăn trâu giữa trưa hè nắng gắt, hay mơn man đôi chân trần trắng bóc lấm bùn đất của những thôn nữ áo nâu nón lá, trong vắt tiếng cười bến sông. Nhưng, chỉ sau một cơn mưa rừng từ thượng nguồn, chỉ trong chốc lát nước sông Bôi lừ lừ đỏ phù sa rồi ầm ào cuồn cuộn; các làng xã ven sông bị chia cắt thành những ốc đảo giữa biển nước mênh mông. Mùa lũ sông Bôi thường kéo dài trong khoảng thời gian từ tháng 9 đến tháng 12 hàng năm.
Nhằm từng bước khắc phục tác hại của lũ lụt, tháng 5/2009, Chính phủ đã đồng ý để Uỷ ban nhân dân tỉnh Hoà Bình chỉ đạo lập, tổ chức thẩm định và phê duyệt Dự án nạo vét lòng sông Bôi với mục tiêu thoát lũ nhanh cho tỉnh Hoà Bình sau khi có ý kiến thoả thuận của Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn về quy hoạch thoát lũ và phương án kỹ thuật.
Trước đó, ngày 18/4/2008 Thủ tướng Chính phủ cũng đã ban hành Quyết định số 400/QĐ-Ttg về việc hổ trợ kinh phí cho các tỉnh Cao Bằng, Yên Bái, Hà Giang, Hoà Bình, Hà Tĩnh, An Giang để xử lý các công trình chống sạt lở cấp bách; trong đó tỉnh Hoà Bình dược sử dụng 20 tỷ đồng để đầu tư các công trình: Kè sông Bôi thị trấn Bo; Kè sông Bôi thị trấn Chi Nê...
Các công trình kè bờ trên sông Bôi, sông Đà mà chúng tôi đến thăm hôm nay được xây dựng theo công nghệ kè lát mái. Đây là giải pháp công nghệ dùng các loại vật liệu bền vững làm lớp áo phủ ngoài, giữ cho bờ đất không bị xói trôi, bào vệ trực tiếp mái dốc.
*
Kè bờ Chi Nê trên sông Bôi
*
Bản thiết kế kè bờ trên sông Bôi, sông Đà do Công ty CP Tư vấn chuyển giao công nghệ & Xây dựng (CTTCO.JSC.) thực hiện. Chủ nhiệm đồ án là ông Nguyễn Văn Hoan - Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty - cũng cùng đi với đoàn hôm nay. Kè bờ dạng mái nghiêng, độ dốc 1:2,5 - 1:3, tuỳ thuộc địa hình bờ sông, kết cấu lớp áo phủ là các tấm bê tông hình vuông xếp nối với nhau theo kiểu khớp móc tạo thành mảng chắc chắn, khó bị bật tung khi chịu tác động của dòng nước, vật trôi và các ngoại lực khác. Chân kè được cấu tạo bằng thảm đá, có nhiệm vụ giữ cho chân mái dốc ổn định và làm điểm tựa cho phần thân kè bên trên. Công trình sử dụng thảm đá tiêu chuẩn ASTM A975-97 và BSEN 10223-3, do Công ty Cổ phần Trường Sơn sản xuất.

Tấm bê tông lát mặt kè
*
Thảm đã chân kè
*
Ông Đinh Quang Thanh, GĐ Công ty Trường Sơn giới thiệu một loại vật liwuj kết cấu mới cho công trình kè bờ
*
Có mặt trên công trường, ông Đinh Quang Thanh, Giám đốc Công ty CP Trường Sơn giới thiệu một loại vật liệu kết cấu mới cho công trình kè bờ, thích hợp với khuynh hướng hiện nay của thế giới là tôn trọng qui luật tự nhiên trong xây dựng công trình.
Đối với công trình kè bờ nên nghiên cứu sử dụng các loại kết cầu mềm, có thảm thực vật che phủ trên mặt mái dốc. Vật liệu mới mà Công ty CP Trường Sơn giới thiệu là những tấm lưới bằng chất dẻo tạo thành các ô hình thoi. Các tấm này được đặt trên bề mặt mái dốc, ghim chặt xuống đất. Các ô hình thoi được lấp đầy đất và trồng vào đó các loại cây cỏ thích hợp, vừa bào vệ mái dốc, vừa tạo cảnh quan tự nhiên cho bờ sông. Thiết nghĩ đây là một giải pháp công trình phù hợp với xu thế phát triển công trình xanh, tiến tới một môi trường xây dựng bền vững.
Đã 1 giờ chiều. Dừng chân ăn trưa tại nhà hàng Tuyết Sơn, Tp Hòa Bình
NÊN CHĂNG ĐẦU TƯ MỘT DỰ ÁN NHƯ THẾ VÀO CẢNG CAM RANH?

Với địa hình kín gió, nước sâu, Cam Ranh được coi là một trong những vịnh tốt nhất thế giới để xây dựng cảng' Ảnh: Google Maps
*
TT - Cụ thể hóa tuyên bố của Thủ tướng về việc biến cảng Cam Ranh thành khu dịch vụ cho tàu nước ngoài, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phùng Quang Thanh khẳng định khu vực dịch vụ sẽ tách biệt khu vực đồn trú của quân đội VN và có thể đón tiếp cả tàu sân bay nước ngoài.
| Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trao đổi với đại tướng Phùng Quang Thanh (giữa) bên lề phiên họp Quốc hội ngày 1-11 - Ảnh: V.DŨNG |
Bộ trưởng Phùng Quang Thanh nói: "Chúng ta có ý định xây dựng cảng Cam Ranh để thành khu dịch vụ hậu cần kỹ thuật. Bây giờ tôi chưa thể nói được quy mô như thế nào, tổng mức đầu tư bao nhiêu, nhưng hướng là sẽ biến cảng Cam Ranh thành khu vực dịch vụ sửa chữa nhỏ, sửa chữa vừa, còn đại tu thì chưa thể làm được".
Theo Bộ trưởng Phùng Quang Thanh, căn cứ này sửa chữa cả tàu ngầm, tàu mặt nước, tàu quân sự, tàu dân sự. Riêng tàu sân bay là trường hợp đặc biệt chúng ta chưa có khả năng sửa chữa. Tuy nhiên không loại trừ việc cho phép vào để tiếp dầu. "Cảng Cam Ranh sẽ chủ yếu dành cho mục đích quân sự, sửa chữa tàu của VN là chính, nhưng nếu chỉ có thế thì lãng phí vì công suất lớn, làm dịch vụ là để bù lại chi phí của chúng ta. Cảng Cam Ranh gần đường hàng hải quốc tế nên chúng ta coi đây là dịch vụ có thể thu lợi được và phần nào cũng giúp VN học hỏi những kinh nghiệm của các nước, tiếp cận những công nghệ tiên tiến nhất của họ. Điều quan trọng là chúng ta phải cố gắng, có đội ngũ chuyên môn kỹ thuật giỏi, dịch vụ, nhà máy tốt, đảm bảo các dịch vụ trên bờ tốt" - Bộ trưởng Phùng Quang Thanh nói.
Bộ trưởng Phùng Quang Thanh cho biết hiện Bộ Quốc phòng đã triển khai lập dự án, đang đàm phán để thuê tư vấn mà trực tiếp là tư vấn của Nga, chuẩn bị mua các thiết bị, công nghệ. Giai đoạn đầu sẽ phải thuê một số chuyên gia kỹ thuật của Nga giúp xây dựng thành công nhà máy phục vụ việc sửa chữa, làm dịch vụ hậu cần kỹ thuật. Việc xây cảng nhanh cũng mất ba năm.
CẦM VĂN KÌNH
Nguồn: Tuổi Trẻ Online
NHIỀU NƯỚC NÓI "KHÔNG" VỚI KHAI THÁC BÔ-XIT
- Những thông tin liên tiếp về thảm họa bùn đỏ kinh hoàng tại Hungary đã buộc nhiều quốc gia trên thế giới phải đặt lại lên bàn cân lợi ích các dự án khai thác bô-xít của mình.
Sự cố vỡ bể chứa chất thải công nghiệp của nhà máy Ajkai Timfolgya xảy ra hôm 4/10, đã làm 9 người chết, hơn 100 người bị thương và khiến khoảng 1 triệu m3 bùn đỏ độc hại tràn ra ngoài, gây thảm họa sinh thái và là sự cố hóa chất nghiêm trọng nhất trong lịch sử Hungary.
Lượng bùn đỏ ở môi trường xung quanh nhà máy đã vượt giới hạn cho phép, khiến hàng trăm người sống quanh khu vực này phải sơ tán hoặc dùng thiết bị bảo hộ, nhiều vùng đất không thể trồng trọt được.
Tờ Libération của Pháp trong bài viết "Bùn đỏ dưới kính hiển vi của Ủy ban Nghiên cứu độc lập về phóng xạ", cho biết, bùn đỏ trong sự cố vỡ bể chứa chất thải công nghiệp ở Hungary có chứa phóng xạ uranium 238 cao gấp 3 lần độ phóng xạ trung bình của vỏ Trái Đất (40 bq/kg), và chất thorium 232 cao hơn 4 lần so với độ phóng xạ trung bình của vỏ Trái Đất.
Những thông tin liên tiếp về thảm họa kinh hoàng này đã buộc nhiều quốc gia trên thế giới phải đặt lại lên bàn cân lợi ích các dự án khai thác bô-xít của mình. Liên tiếp trong các ngày cuối tháng 10 vừa qua, Australia và Ấn Độ đã đóng cửa hai dự án bô-xít lớn vì vi phạm luật bảo vệ môi trường. Giới phân tích cho rằng sẽ còn có nhiều quốc gia theo chân Australia và Ấn Độ.
Không thể đánh đổi môi trường lấy tiền
Hãng khai khoáng Cape Alumina hôm 18/10 đã tuyên bố hủy dự án mang tên Pisolite Hills trị giá 1,2 tỉ USD, do Luật bảo vệ các con sông tự nhiên của chính quyền bang Queensland khiến dự án khó có thể tồn tại.
![]() |
| Một dự án khai thác bauxite ở Australia. |
Theo ông, dự án khai thác mỏ bô-xít của công ty bao gồm đề xuất san bằng một khu vực rừng bạch đàn lớn - nơi sinh sống của rất nhiều loài động vật đang gặp nguy hiểm, trong đó có một loài vẹt mào chỉ có trên bán đảo Cape York. Nó cũng ảnh hưởng tới những vùng cửa sông hoang sơ, với nhiều loài cá quý hiếm.
Trước đó, Cape Alumina đã xem xét lại kế hoạch của họ sau khi chính quyền bang ngày 4/6 tuyên bố, vùng lòng chảo sông Wenlock trên Cape York là một khu vực sông tự nhiên vào diện được bảo tồn theo Luật bảo vệ các con sông tự nhiên. Quyết định này đã ảnh hưởng tới dự án khai thác bô-xít của Cape Alumina.
Wenlock bao trùm khoảng 7435km vuông, là nơi có số lượng cao nhất các loài cá nước ngọt sinh sống tại Australia và các khu rừng mưa nhiệt đới vây quanh là nơi ở của nhiều loài động vật quý hiếm. Giám đốc điều hành Cape Alumina, Paul Messenger, cho hay,
Queensland đã để mất 1,2 tỉ USD cho các hoạt động kinh tế và hàng trăm việc làm mới.
Nhưng ông Walker khẳng định, Queensland được lợi nhiều hơn. "Weipa - thuộc Cape York - có mỏ bô-xít lớn nhất thế giới, và hai cộng đồng cư dân lớn, nhưng không cộng đồng nào được hưởng lợi ích kinh tế, xã hội lớn hơn", ông nói. "Ngành công nghiệp khai khoáng đã chứng minh rằng, họ không cung cấp điều có lợi cho cư dân bản địa, họ đến đây, phá hủy môi trường địa phương và ra đi với một đống tiền".
Tiền không phải là vạn năng
Những dự án đầu tư lớn luôn có sức hấp dẫn với những nước đang phát triển như Ấn Độ, nhưng hôm 21/10 vừa qua, Bộ trưởng Môi trường nước này đã từ chối dự án 8,5 tỉ USD của tập đoàn Anh Vedanta Resources để phát triển khu công nghiệp khoáng sản liên hợp bauxite-alumina ở bang Orissa.
![]() |
| Mặc dù rất cần các khoản đầu tư lớn, nhưng Ấn Độ sẵn sàng dừng dự án bô-xít để bảo vệ môi sinh. |
Trước đó, hồi tháng 8, Vedanta, do tỉ phú Anil Agarwal kiểm soát, đã được chính quyền Orissa cho phép mở rộng nhà máy luyện nhôm Lanjigarh trị giá 375 tỉ rupee (8,5 tỉ USD). Nhà máy nhôm của Vedanta mỗi năm có thể sản xuất khoảng 1 triệu tấn ô-xít nhôm từ bô-xít. Theo nhà hoạt động môi trường Biswajit Mohanty ở Bhubaneswar, thủ phủ bang Orissa, hiện có khoảng 40.000 đợt vận chuyển bô-xít từ ngoài bang đến nhà máy của Vedanta mỗi năm, gây ô nhiễm không khí nghiêm trọng.
Quyết định đình chỉ dự án bauxite của Vedanta là chưa từng có tiền lệ ở Ấn Độ. Lâu nay, các tập đoàn lớn luôn thao túng chính quyền. Ông Jairam Ramesh được xem là vị bộ trưởng môi trường đầu tiên làm đúng trọng trách của mình. Phán quyết của bộ trưởng Ramesh không chỉ làm rúng động ngành công nghiệp Ấn Độ mà còn khiến các chính quyền tiểu bang vốn hăm hở ủng hộ những dự án lớn phải giật mình.
"Quyết định này không hề cảm tính, không hề chính trị, không hề định kiến", ông Ramesh tuyên bố. "Đây là một quyết định thuần túy pháp lý. Luật pháp đã bị vi phạm". Trước đó một tuần, một ủy ban điều tra đã ra báo cáo kết luận Vedanta phạm luật và đề nghị khởi tố, bất kể những can thiệp vào phút chót của Naveen Patnaik - người đứng đầu chính quyền bang Orissa.
*
Nguồn: http://vnr500.vn/2010-11-01-nhieu-nuoc-noi-khong-voi-khai-thac-bo-xit
BÙNG NỔ CẢNG BIỂN
TT - Hàng loạt cảng biển đang được đầu tư từ Bắc vào Nam. Điều đáng nói là việc đầu tư dàn trải và dự báo sai về lượng hàng hóa khiến một số cảng quá tải, trong khi nhiều cảng chỉ có hàng hóa lèo tèo, gây lãng phí lớn.
| Bốc dỡ hàng hóa tại cảng Dung Quất (Quảng Ngãi) - Ảnh: BẠCH hoàn |
Khu vực cảng ở Bà Rịa - Vũng Tàu đang được đầu tư hiện đại, có tàu đi thẳng sang Mỹ và châu Âu nhưng hạ tầng nối vào cảng yếu kém, dịch vụ hậu cần chưa hoàn thiện. Cảng trung chuyển Vân Phong (Khánh Hòa) đang chờ rót vốn, còn cảng Lạch Huyện (Hải Phòng) được ưu tiên vốn ODA của Nhật Bản từ tháng 11 này.
Bà Rịa - Vũng Tàu có 57 cảng biển
Theo Sở Giao thông vận tải Bà Rịa - Vũng Tàu, bên cạnh 17 cảng biển tổng hợp, chuyên dụng lớn nhỏ đang khai thác, tỉnh có 18 cảng đang trong giai đoạn khởi công xây dựng và 22 cảng chuẩn bị được đầu tư tiếp. |
Bờ sông Thị Vải đoạn chảy qua huyện Tân Thành (Bà Rịa - Vũng Tàu) đang trở thành một đại công trường cảng biển với hàng trăm loại máy xúc, máy ủi làm việc ầm ầm. Nằm sát Tân Cảng - Cái Mép (cảng container bắt đầu hoạt động giữa năm 2009) là công trường xây dựng hệ thống cầu cảng, bến bãi nâng cấp cảng PV Gas Vũng Tàu.
Dự án này nhằm đưa năng lực xếp dỡ của cảng PV Gas hiện hữu (đã có hai cầu cảng) lên 60.000 tấn, vốn đầu tư khoảng 125 tỉ đồng.
Cũng chung tuyến đường 965 từ quốc lộ 51 vào là công trình kho cảng xăng dầu Cái Mép (thuộc Công ty cổ phần Dầu khí Vũng Tàu) đang được thi công. Số vốn cho dự án này lên tới 430 tỉ đồng. Phần cầu cảng đã được kè đá, giăng lưới thép. Bên trong bến bãi máy móc đang làm việc liên tục để san lấp mặt bằng.
Nhờ 22km chạy dọc sông Thị Vải, lại là cửa ngõ ra vào của TP.HCM, Đồng Nai nên Bà Rịa - Vũng Tàu nắm giữ ưu thế vượt trội để phát triển cảng biển cho cả vùng. Tổng cộng số cảng biển đã hoạt động, đang xây dựng và chuẩn bị đầu tư ở tỉnh này lên đến... 57 cái.
Cảng nhiều hàng ít
Trái ngược hoàn toàn với thực trạng cảng biển tại TP.HCM đang bị quá tải, dọc khu vực miền Trung gần như tỉnh nào cũng có cầu cảng đã hoạt động và đang tiếp tục được đầu tư nâng cấp, xây mới nhưng hàng hóa lại hết sức nghèo nàn.
Cảng Chân Mây (Thừa Thiên - Huế) có một cầu cảng dài 300m, bắt đầu hoạt động từ năm 2003 nhưng đến nay hàng hóa vẫn rất hạn chế. Theo ông Huỳnh Văn Toàn - phó giám đốc Công ty TNHH một thành viên cảng Chân Mây, hàng qua cảng chủ yếu là ximăng, dăm gỗ của địa phương. Hàng từ các tỉnh lân cận không nhiều. Doanh thu của cảng mỗi năm chỉ đạt khoảng 20 tỉ đồng (gồm cả đón tàu du lịch).
Hiện nay, theo ông Toàn, do chưa có đê chắn sóng nên mỗi năm cảng Chân Mây phải "nghỉ ngơi" gần năm tháng (từ tháng 10 năm trước đến tháng 2 năm sau).
Nằm cách cảng Chân Mây không xa, cảng Đà Nẵng - cửa ngõ ra vào của khu vực miền Trung - cũng rơi vào tình trạng hoạt động chưa đạt công suất nhiều năm nay. Cảng Sông Hàn và cảng Tiên Sa có công suất thiết kế khoảng 5 triệu tấn hàng/năm.
Tuy nhiên, trong năm 2009, công suất làm hàng của cả hai cảng này chỉ đạt 3,16 triệu tấn. Năm 2010, lượng hàng thông qua cảng Đà Nẵng chỉ nhỉnh hơn chút đỉnh so với năm ngoái.
Ông Nguyễn Sia, phó tổng giám đốc cảng Đà Nẵng, cho rằng khâu dự báo lượng hàng có vấn đề: "Khi xây dựng, các dự báo về hàng hóa từ hành lang kinh tế Đông - Tây khiến viễn cảnh cảng biển miền Trung rất sáng sủa. Tuy nhiên, thực tế hàng hóa từ nguồn này không nhiều, trong khi các tỉnh lân cận đua nhau làm cảng".
Theo ông Sia, đầu tư một cảng biển ở miền Trung rất tốn kém, nhưng xây dựng rồi hàng hóa không nhiều khiến các cảng đang phải cạnh tranh lẫn nhau. "Thay vì mỗi tỉnh đều có cảng, nên tập trung đầu tư một vài cảng lớn ở khu vực này, tránh tốn kém, lãng phí nguồn vốn" - ông Sia tâm tư.
Thực trạng buồn trên cũng đang diễn ra ở cảng Kỳ Hà (Quảng Nam) và cảng Dung Quất (Quảng Ngãi). Tại khu vực cảng Kỳ Hà có hai cầu cảng nhưng hàng hóa chủ yếu chỉ là dăm gỗ, số lượng không nhiều.
Theo ông Võ Phước Long - giám đốc Công ty TNHH một thành viên cảng Kỳ Hà, cảng này còn đang làm hàng cho Nhà máy ôtô Trường Hải. Sắp tới, Trường Hải sẽ có cảng riêng nên chắc chắn lượng hàng tại Kỳ Hà sẽ giảm trầm trọng. Trong khi đó, khu vực này lại đang có thêm một dự án xây dựng cầu cảng mới.
Dự báo "trật" với thực tế
Không chỉ dự báo hàng tại cảng miền Trung có nhiều sai lệch, ở Bà Rịa - Vũng Tàu cũng rơi vào tình trạng tương tự. Tại đây, với tổng cộng 17 cảng đang hoạt động, số lượng hàng hóa chỉ khoảng 13-14 triệu tấn/năm. Con số này thua xa so với dự báo khoảng 53 triệu tấn hàng trong năm 2010. Có cảng hiện nay chỉ hoạt động khoảng 20% công suất.
Theo ông Phạm Anh Tuấn - giám đốc thiết kế Công ty cổ phần Tư vấn thiết kế cảng - kỹ thuật biển (Portcoast), cơ sở để dự báo lượng hàng khi thiết kế cảng được dựa trên tốc độ đầu tư, tăng trưởng kinh tế. Tuy nhiên, do những năm qua có nhiều biến động về kinh tế, nhiều khu công nghiệp mọc lên nhưng chưa hoạt động nên hàng không nhiều như dự báo.
"Hơn nữa, hạ tầng kỹ thuật của cảng Vũng Tàu còn kém nên hàng hóa tại TP.HCM, Đồng Nai chưa chịu chuyển xuống. Sự phân bổ hàng hóa giữa cảng Bà Rịa - Vũng Tàu và cảng TP.HCM chỉ thay đổi khi cơ sở hạ tầng bên ngoài cảng được hoàn thiện" - ông Tuấn nhận định.
Trong khi đó, hạ tầng bên ngoài cảng Bà Rịa - Vũng Tàu còn rất kém. Hệ thống dịch vụ cảng gần như chưa có gì. Cửa ngõ ra vào các cảng tại khu vực Bà Rịa - Vũng Tàu là tuyến quốc lộ 51 còn đang trong quá trình mở rộng.
LÊ NGUYÊN MINH - BẠCH HOÀN
Tự làm giảm sức cạnh tranh của cảng biển VN Ông James Fong, tổng giám đốc điều hành Công ty Global Maritime and Port Services, nhận xét điểm yếu nhất của VN chính là quy trình thủ tục. "Sự khác biệt từ tỉnh này sang tỉnh khác đã gây khó khăn cho doanh nghiệp. Vì vậy các quy trình này cần minh bạch và hiệu quả". Ông Barry Akbar, tổng giám đốc Công ty APL-Nol Vietnam, cho rằng: "Xét về chi phí, tính cạnh tranh của VN thua một số nước trong khu vực châu Á như Thái Lan". Theo ông Akbar, quy trình thủ tục cho việc xếp dỡ, di chuyển container hàng hóa với thủ tục hải quan còn mất rất nhiều thời gian khiến chi phí tăng lên so với nơi khác. Về việc xây dựng nhiều cảng từ Bắc đến Nam, nhiều nhà đầu tư nước ngoài cho rằng VN đang quá tham khi đầu tư dàn trải trong khi không đủ ngân sách. Giám đốc một hãng tàu lớn nói: "Tôi không hiểu lắm về quy hoạch của VN nhưng rõ ràng đầu tư cần phải tập trung và dứt điểm. Tôi không hiểu vì sao trong lúc hạ tầng cơ sở dành cho khu vực cảng ở Bà Rịa - Vũng Tàu đang yếu và thiếu thì các bạn lại đi vay tiền để làm cảng phía Bắc. Theo tôi biết, hơn 80% lượng hàng hóa tập trung ở phía Nam". Theo vị doanh nhân này, đa số các nhà đầu tư đã bỏ vốn cho Bà Rịa - Vũng Tàu nên trong vài năm tới khó có thể chia sẻ thêm cho Hải Phòng hay Vân Phong. Ông Barry Akbar đề nghị: "Chính phủ cần tập trung vào những dự án hiện tại đang dang dở". Điều cần làm, theo ông Barry Akbar, phải đào tạo thêm nhiều công nhân có kỹ năng hay cải tiến để quy trình làm việc tại cảng hiệu quả hơn, năng suất hơn: "Tôi nghĩ VN đang trên đường trở thành một điểm đến trong mạng lưới kết nối toàn cầu. VN cần tạo điều kiện thuận lợi để hấp dẫn nhà đầu tư, doanh nhân đến làm ăn, một phần giúp cải thiện hạ tầng, dịch vụ cảng nơi đây phù hợp với chuẩn mực quốc tế". Theo ông James Fong, Singapore phải mất 40-45 năm mới hình thành cảng biển hiện đại như bây giờ. "Tất nhiên VN không thể làm trong ngày một ngày hai. Nhưng phải đầu tư tập trung. Đầu tư vào phần cứng không khó, có tiền là có thể làm. Điều thiết yếu hơn để tăng sức cạnh tranh là phải đầu tư cả phần mềm, nhân lực vào chính những cảng biển hiện có để hiệu quả hơn". Cũng theo ông James Fong, nhà nước phải có định hướng và chiến lược: "Chẳng hạn ở Singapore chính phủ có chính sách cứ nhà đầu tư bỏ ra 1 USD đầu tư thì chính phủ bỏ ra 1 USD. Tôi nghĩ cần tìm cách phát huy nội lực. Tôi thấy hình thức đầu tư công - tư (PPP) rất hay. VN cần có một kế hoạch tổng thể và bảo đảm thực hiện từng bước, có lộ trình rõ ràng. Mỗi nơi đều muốn có cảng biển, đều có nhu cầu chuyên chở hàng hóa là ý muốn hợp lý, nhưng cần xác định quy mô theo nhu cầu hàng hóa của từng địa phương, từng vùng để không cạnh tranh lẫn nhau nhằm phát huy hiệu quả đồng vốn một cách cao nhất". Kỹ sư Doãn Mạnh Dũng (tổng thư ký Hội Khoa học kỹ thuật kinh tế biển TP.HCM): Nhà nước chỉ nên đầu tư chiến lược * Hiện nay có ý kiến cho rằng việc đầu tư cảng biển đang dàn trải, kém hiệu quả. Chẳng hạn cảng phía Nam cần tiền để hoàn thiện cơ sở hạ tầng, trong khi đó một số vốn lớn đang chuẩn bị đầu tư cho cảng Hải Phòng? - Luồng Hải Phòng bị cạn vì phù sa từ sông Hồng đổ về cảng Hải Phòng qua sông Đuống. Với tình trạng như vậy, cả khu vực kinh tế miền Bắc đều bức xúc và cần tìm cách nâng năng lực cảng Hải Phòng. Cho nên tìm cách đầu tư nâng cao năng lực cảng Hải Phòng là đúng. Nhưng theo quan điểm của tôi, giải pháp chọn xây dựng cảng nước sâu tại Lạch Huyện chưa hợp lý. Chúng ta nên nhớ Pháp xây dựng cầu Long Biên và đường sắt Hà Nội - Lào Cai để rút hàng từ Trung Quốc qua cửa ngõ Hải Phòng. Vì lý do này cảng Hải Phòng phải có đường sắt, nếu không thì thất bại. * Một số tỉnh phía Nam như Long An, Tiền Giang tiếp tục đầu tư cảng biển cho tỉnh mình, như vậy có lãng phí không khi có thể dùng chung cảng cho cả khu vực? - Long An và Tiền Giang muốn phát triển cảng dựa vào kế hoạch nạo vét sông Soài Rạp. Nhưng chúng ta nên nhớ khi thay đổi điều kiện thiên nhiên thì chi phí không thể lường hết được. Nếu nạo vét sông Soài Rạp, lượng nước qua sông Lòng Tàu giảm đi, tất yếu sẽ bị cạn. Như vậy tăng cơ hội cho luồng sông Soài Rạp sẽ giảm cơ hội với hệ thống cảng nằm trên sông Đồng Nai như Nhà Bè, VICT, Sài Gòn, Tân Thuận, Cát Lái, Phú Hữu... Khi đó chi phí nạo vét thường xuyên cho sông Lòng Tàu buộc phải đặt ra cho ngân sách. Còn sông Soài Rạp muốn có độ sâu hơn sông Lòng Tàu phải chấp nhận chi phí nạo vét ban đầu và chi phí duy tu như thế nào là bài toán chưa có lời giải. Hơn nữa, nhìn tổng quan khi cả khu vực vịnh Gành Rái trong đó có cảng Cái Mép, Sài Gòn, Soài Rạp, Long An... đều chỉ là hệ thống vệ tinh cho cảng Singapore hay cảng Vân Phong thì về nguyên tắc, chỉ cần tàu 2-3 vạn tấn là có hiệu quả kinh tế trong vai trò vận chuyển con thoi hàng container đi sâu vào đất liền đến các cảng gần những khu công nghiệp, nhằm giảm chi phí vận tải bộ. Việc các tỉnh muốn xây dựng cảng nên khuyến khích tư nhân đầu tư. Nhà nước chỉ nên đầu tư các cảng mang tính chiến lược để kích thích kinh tế vùng. * Có ý kiến cho rằng Vân Phong đã mất cơ hội đầu tư vì các nhà đầu tư trong và ngoài nước đã đổ tiền vào Bà Rịa - Vũng Tàu? - Việc đổ tiền vào xây dựng cảng Bà Rịa - Vũng Tàu có thể có thu hoạch ngay, nhưng về lâu dài sẽ có nhiều khó khăn trong cạnh tranh lẫn nhau giữa các cảng và cũng không mất cơ hội đối với cảng Vân Phong. Vì cảng Vân Phong giữ vai trò không thể thay đổi được trong tương lai của VN. Nguyên nhân chính là nhu cầu độ sâu của các tàu ngày càng lớn. Theo thời gian, chính sách hội nhập kinh tế của VN rõ ràng và nghiêm túc, việc giảm rắc rối trong cải cách hành chính là cơ hội để các nhà đại tư bản vào thực hiện các chiến lược khai thác vịnh Vân Phong. L.N.M. thực hiện |
CƠN BÃO MEGI
Bão Megi, có nghĩa là "cá trê" trong tiếng Hàn, sau khi tàn phá Philippines, siêu bão này bắt đầu tiến vào Biển Đông theo hướng tây-tây bắc. Hải quân Mỹ dự đoán Megi có thể đổ bộ vào Hồng Kông trong vòng 3 ngày tới.Chiều 19/10, theo hải quân Mỹ, Megi đã cách đã Hồng Kông 780km về phía đông nam vào lúc 2 giờ chiều (giờ địa phương) với sức gió 185 km và tốc độ di chuyển 11km/giờ theo hướngtây-tây bắc. Trung tâm Bão Quốc gia Mỹ dự báo sức gió của cơn bão có thể lên đến 213km/giờ khi nó vượt qua Biển Đông, ở cấp độ 4 trên Thang bão Saffir-Simpson.
Vị trí và đường đi của bão Megi theo dự báo của Hải quân Mỹ
Theo dự báo của Hải quân Mỹ, Megi có thể đổ bộ vào Hồng Kông trong vòng 3 ngày nữa. Cơn bão này sẽ "ảnh hưởng nghiêm trọng" đến vùng ven biển của Trung Quốc. Ủy ban Cứu trợ Thiên tai Nhà nước Trung Quốc đã ban bố cảnh báo đối với một loạt các tỉnh thuộc khu vực miền nam nước này.
Từ ngày 15/10, Cơ quan Khí tượng học Nhật Bản đã dự báo cơn bão Megi đang hình thành có thể đổ bộ vào phía bắc Philippines trong vòng 5 ngày nữa. Theo cơ quan này, Megi có thể trở thành cơn bão mạnh ở cấp độ 4 theo Thang bão Saffir-Simpson
mà cấp độ cao nhất là 5.
Dự báo hướng bão của Cơ quan khí tượng học Nhật Bản hôm 15/10
Ngày 18/10, hình ảnh chụp từ vệ tinh cho thấy Megi đang trở thành một "siêu bão"
Trưa 18/10, trận bão được mô tả là trận bão mạnh nhất đổ xuống Philippines trong 4 năm qua, đã đổ bộ vào đảo Luzon, bắc Philippines với sức gió hơn 225km/giờ, giật 260km/giờ kèm theo mưa lớn. Bão đã làm ít nhất 13 người thiệt mạng, phá hủy nhiều nhà cửa, đánh bật cây cối, gây mất điện, ngập lụt trên diện rộng và gây thiệt hại cho khu vực được coi là vựa lương thực của nước này ước tính hàng chục
triệu USD. Các thành phố ven biển miền Trung Việt Nam đã bắt đầu bị ảnh hưởng của bão với những trận mưa như trút.
Mời các bạn tiếp tục theo dõi đường đi cơn bão MEGI qua ảnh vệ tinh MTSAT-2
Ảnh 7: Ngày 20/10/2010 - 02h30 - Giờ VN
Ảnh 6: Ngày 19/10/2010 - 18h30 - Giờ VN
Ảnh 5: Ngày 19/10/2010 - 10h30 - Giờ VN
Ảnh 4: Ngày 19/10/2010 - 08h30 - Giờ VN
Ảnh 3: Ngày 19/10/2010 - 02h30 - Giờ VN
Ảnh 2: Ngày 18/10/2010 - 17h30 - Giờ VN
Ảnh 1: Ngày 18/10 - 7h30 giờ VN
CƠN BÃO MEGI
Mời các bạn theo dõi đường đi cơn bão MEGI qua ảnh vệ tinh MTSAT-2
Ảnh 5: Ngày 19/10/2010 - 10h30 - Giờ VN
Ảnh 4: Ngày 19/10/2010 - 08h30 - Giờ VN
Ảnh 3: Ngày 19/10/2010 - 02h30 - Giờ VN
Ảnh 2: Ngày 18/10/2010 - 17h30 - Giờ VN
Ảnh 1: Ngày 18/10 - 7h30 giờ VN

Bản in





